Vầng trăng trinh nữ

moon

V.H  Thư gửi một vầng trăng

Chuyện ở Hiệu sách – thơ Vân Hạc

LEO_1.TIF

Vân Hạc Người mẹ Khơ Mú Dắt con vào hiệu sách

Bát canh cua – thơ Vân Hạc

canh-cua

Vân Hạc Trưa nồng thơm bát canh cua Mẹ hiền lặn lội nắng mưa tảo tần Đồng xa cho đến ruộng gần

Nỗi nhớ hình tim

truong sa

 Vân Hạc Gửi anh lính đảo Trường Sa Em trao anh chiếc lá ban xanh Anh nhớ ươm vào cát Nắng thiêu sẽ đâm chồi nẩy lộc Như lòng em yêu anh

Bát canh tập tàng

canh-tap-tang

Vân Hạc Chỉ là một bát canh thôi Mà anh đi tận cuối trời không quên Vườn quê rau rệu rau rền Tập tàng ngọt ánh mắt hiền em tôi

Chùm thơ tặng các bạn Việt Nam ở CHLB Đức

traitim

 Vân Hạc Nhân dịp Hội Văn Học Nghệ Thuật thành phố Chemnitz , CHLB Đức

Sa Pa

nha-tho

Vân Hạc Sa Pa một lần gặp lại Rượu nồng cụng ly tràn tay Ta uống cùng Sa Pa uống Ta say Sa Pa ngất ngây

Rượu Mường Lò

tn_IMG_3107

Vân Hạc Rượu Mường Lò Cất từ nếp thơm Mặn mồ hôi của bà của mẹ Đất hiền chắt nắng lọc sương

Chỉ còn câu khắp

tn_IMG_3428

Vân Hạc Câu khắp chạm vào môi em Ngân xanh ngàn lá trái tim nõn nà Thế rồi xuân đất trời hoa Cùng em say lửa hoan ca hội xòe Gió xuân như chợt mê đi Chỉ còn câu khắp đương thì vút lên

Câu khắp hồn quê

binh minh

Vân Hạc Em bước ra từ cánh ban rừng Long lanh hạt nắng thơm làn gió Lách tách chồi xuân bồi hồi cây thở Ngàn xanh tấu khúc hoan ca

Gặp em Tây Bắc

aothai

Vân Hạc Gặp em sao ngỡ như mơ Bến xuân mong đợi bến chờ người ơi Khăn piêu ai vắt ngang trời Cho câu khắp bỗng đâm chồi nở hoa

Nhưng nhức nỗi buồn

chim

Trần Thi Các em chào đời Chim hòa bình dang đôi cánh mở Chiến tranh mang khuôn mặt những câu chuyện xửa xưa Bánh mỳ, hoa thơm, mật ngọt và thơ Đường chật hẹp mơ thanh tân nhẩy nhót

Thủ thỉ với dòng sông

song-hong

Vân Hạc Dõi tìm trong cõi mênh mông Lặng nghe trong gió nghe sông nói gì Bao mùa nước lũ qua đi Lắng bao bờ bãi thầm thì phù sa

Một thoáng Gia Lai

gialai

Vân Hạc Chỉ thoáng một lần thôi Sao lòng day dứt thế Núi ngàn xanh như thể “Khan” trầm hùng đêm nao

Nói với em

em

Vân Hạc KHÔNG! Anh mãi nói lời không SỢ chi khi lửa tình chưa tắt VỢ của anh, người anh yêu nhất Bao năm rồi chăm chút mảnh vườn yêu

Mấy lần định viết…

aoanh

Trần Thi Trăn trở khi đứng ngắm dòng sông sâu Bên bồi chắc gì hớn hở Bên lở đâu đã đớn đau triền phù sa bạc màu năm tháng Những cánh đồng số phận Nổi trôi dập dềnh Ai lưu tâm ?