Gửi : VANHAC.ORG
![]() |
Bạn tặng thơ cho tôi, mà không là cho riêng tôi, mà là cho tất cả chúng ta những đồng điệu tấm lòng thương yêu Kinh Thành Cổ tích Thăng Long, Hà Nội vô bờ bến. Tôi chưa thể bằng thơ đáp lời ân của bạn, chỉ xin đọc tặng bạn và các bạn đọc yêu quí trang web Vanhac.org bài thơ Cầu Gió, đây là bài thơ cuối cùng sau loạt 5 bài thơ viết nhiều thời kỳ thăng trầm khác nhau của người viết và của chính cây cầu Long Biên bắc qua sông Hồng, từ cái đận Sông Hồng thướt tha như tóc người con gái/Cầu Long Biên đẹp tựa chiếc nơ cài đến cái thời Đám trẻ khiêng cầu/Vắt ngang sông gió/Đám trẻ lớn lên/Rồi già thành gió…Mời nghe :
|
CẦU GIÓ
Gió vẫn gió nhưng gió thời đó
Hình như rất thơm
Gió ngồi thảm cỏ
Mải mê gió vẽ sông Hồng
Sông thật quen mà bến thì lạ lắm
Giăng kín thuyền tre bè nứa
Hiện lên một cánh thuyền rồng
Vua men sông ngắm đất
Đêm nằm mộng thấy rồng bay
Gió vẫn gió nhưng gió ngày đó
Hình như giữa hạ
Sợ mồ hôi mặn cỏ
Gió đứng một chân
Gió vẽ
Khúc sông xưa gió vẽ cây cầu
Cầu thật lạ mà người thì quen lắm
Nội mặc áo the
Ngoại khoe yếm thắm
Ngựa xe ríu rít qua cầu
Chiếu Trờì lệnh gió đi đâu
Nhìn đám trẻ cuốn tranh không nỡ
Gió trao cho đám trẻ cây cầu
Đám trẻ khiêng cầu
Vắt ngang sông gió
Đám trẻ lớn lên
Rồi già thành gió
Đám trẻ khác lại sinh ra
Lại già thành gió
Rồi lại sinh ra
Sinh ra trẻ vớt củi rều
Củi rều nhóm lửa
Bếp lửa lùi khoai
Bếp lửa mài gươm đọc sách
Bếp lửa giao duyên
Giao duyên lời thề non nước
Tượng hình con gái con trai
Tượng hình dòng sông đầy gió
Trên sông có cây cầu gió vẽ
Quê hương còn đó gió về
Gió về gặp bến sông xưa
Nước vẫn nước
Nhưng nước thời đó
Biết giờ chảy ở nơi nao
Sông vẫn sông
Nhưng sông ngày đó
Người vớt củi rều nay đâu
Gió choàng tay ôm cầu
Ôm bao nhiêu đời gió
Ôm bao nhiêu đời trẻ vớt củi rều
Khôn cầm nước mắt
Cầu gió mưa xuân…
NGUYỄN NGUYÊN BẢY

Phản hồi gần đây