Chùm thơ của Lý Hữu Lương
LÝ HỮU LƯƠNG
Bàn tay…
năm…mười ngón
đan vào hư…hư…thực
úm oà…
Người đàn bà không mảnh vải che thân
quằn quại con sóng dữ
dưới thẳm sâu…rên xiết!
oà vỡ…
Dậy tiềm thức!
…KHÁT…
…giữa gian nhà người đàn ông nghiêm nghị
tay chống sườn lấp một khoảng nếp Tô Châu
khuôn mặt tròn lông mày hơi xếch
Cười…không rõ nghĩa!
ụp oà…
con sóng vỡ tan!
Bàn tay vô hình….
chụp giữa đèn nhang
mấy làn mỏng mảnh
bay lên…
bay lên…
phía thực tại sụt sùi!
Tiếng khóc…
bay ngang…
MẶT NGƯỜI
Ta phóng sinh nỗi buồn
vào khung cửa
nơi mòn lưng đàn bà
những một nửa vầng trăng diệu vợi
Và từ đó phóng xa…
đã ngàn ngàn ĐÔI MẮT…
những ĐÔI MẮT gọi mùa tình về
quanh dốc núi
gọi những mảnh vụn vỡ lân tinh
khắc khoải…
giọt đều tan vào số phận… NGƯỜI…
….
Nắng vừa cháy lụi cải vàng nương
Trái dưa gang rạn rỡ toét mắt…
Người đàn bà lại trở vào giường
gối đầu vào thẳm sâu tóc rối
chẳng phải tóc mình nữa…
Ngoài mái hè hoàng hôn dại dại
Mặt người…sương trôi nghiêng!
CÁI VÍA
“Cái vía” mẹ cho đeo
…ngày lên sáu
nằm ở đâu đó túi áo lưng quần?
hay đáy ví?
ta lật tung nhàu nhĩ thân hình
ta rối bù đầu óc…
Mùi rượu sắn thốc vào tiềm thức
Mùi cỏ nương cháy khét bên chân
Cậu bé con đạp nắng trong hốc đất
úm oà với nắng một tiếng mẹ à ơi!
” cái mày có lớn cho mau…”
ơi hời! ơi cái vía
mày nằm ở đâu nơi chóp núi
mày nằm ở đâu ơi hời
cho ta về với mạ của ta…
GIỌT NƯỚC CHÂN ĐÀI LIỆT SỸ
Thằng giặc bắt anh cúi đầu
ha ha..
Chúng dúi đầu anh
thăm thẳm đen
còn lại gì nữa chứ?
máu và máu
máu…
Cái chết cho người ta sống
cái đau để làm người ta nhớ
và biết sống!
THẾ LÀ CÁI CHẾT VĨ ĐẠI
Nấm mồ các anh nằm chen nhau
cho mái mái ngói
cho giọt nước
tong tong…lệ đài
ụ cát đùn lên
….quá khứ!
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ CÕNG TRĂNG ĐỈNH CÔ- SAN
Lưng cong
cong lưỡi liềm
Môi cong
cong lưỡi liềm
Những người đàn bà quấn chân xà cạp
cõng trăng lên đỉnh trời
Trăng đựng trong ống bương
Trăng nằm nghiêng lưng váy áo
Trăng vỡ oà mồ hôi
giọt sóng sánh…
Bồng bềnh…
Bung biêng…
Chao nghiêng tóc gió
Loài thú động tình, mắt sáng lân tinh
Liếm từng giọt trời rơi vãi!
Mùa nhọc nhằn lùi sâu
thăm thẳm…
Người đàn bà xà cạp quấn chân
ụp cả vầng trăng vào lu nước
trăng lăn tăn…
cười
sau đôi mắt…
những người đàn bà
họ đang duỗi dài chân trước cửa…
…gà rừng gáy sâu thăm thẳm
Trăng hạn đói rang sấp ngửa nền trời!!!
BÊN KIA NÚI
Sả no dò troong nha là
Hăn paư dò pe h’ mong năư*
Khát lửa và khát nắng
Khát như cơn cháy khô
Cái người khát…
Bên kia núi thung chiều nắng quái
Hằn vệt vệt dao quắm cong cong dài lưỡi chó thở dốc
Căng tĩa chơ** thức giấc theo chân ai ve vãn
những nóc nhà
Ta vui tay nhón mảnh trăng ngô non bỏ vào đáy chén
Cạn nữa…
Cái người ơi!
Bên kia núi đêm nay hội mở
Núi chơi vơi thả lời tình trên đá
Ta run run môi liếm khô nước mắt người con gái
Và say…
Bên kia núi
Cái người mình chẳng ai có thể chối bỏ
Mà luýnh quýnh chân đi không thèm nhìn lại
Muốn là mình là con chiềng chạ
Của mẹ đất cha rừng và mạ
Làm cái kẻ đi xa
Mai chẳng về theo cái buồn của núi
Thả lời tình chơi vơi
Cái người khát…
*Bên này núi người kinh, bên kia núi người Mông mình đấy (lời một người Mông)
** Con đom đóm

Nguyễn ngọc Thuý
Thơ Lý Hữu Lương mang đặc nét đặc trưng của dân tộc Mông, Dao ,thuộc miền miền núi phía bắc thơ của anh
Câu tữ hàm súc ý tứ thâm sâu ! Rất đặc biệt . Nó toát lên hình ảnh văn hoá , ngôn ngữ , và phong tục ,tập quán
Mà vần hút người đọc !rất độc đáo tôi rất thích những bài thơ của anh . Lương còn trẻ chắc anh sẽ tiến xa
Tôi rất hi vọng
Trần Vân Hạc
Cảm ơn em. Anh cũng rất vui khi lần đầu đọc thơ Lương đã thấy Lương có một con đường riêng. Mong rằng tác giả trẻ sẽ đi xa hơn trên con đường mình đã chọn!