Ấn tượng Phú Quốc
Tản văn của Hiền Nga
Từ những bài học tuổi thơ, ta đã biết đất nước mình có Phú Quốc giữa biển khơi lồng lộng nắng gió và câu thơ của Hoàng Trung Thông đã vang lên trong lòng ta từ ngày còn trẻ thơ ấy:“Cha mượn cho con buồm trắng nhé/ Để con đi…” Trong giấc mơ có lần ta thấy mình được đặt chân lên đảo, đến bến bờ xa vui thích thỏa lòng…
Niềm mong ước tới đảo xa bỗng một ngày trở thành hiện thực. Không ngờ mình đã trên tàu cao tốc rời Rạch Giá vượt trùng dương tới Phú Quốc thân thương, dù mái tóc đã pha sương điểm bạc nhưng với Phú Quốc không bao giờ là muộn! Mắt ta no nê màu xanh của biển và trời xanh đầy ắp trong lòng. Tha thiết biết bao nhiêu những cánh chim biển lượn bay trong chiều hè vời vợi, cầu cảng Bãi Vòng như bàn tay dịu hiền đón đợi, bàn chân ta tin cậy bước lên bờ. Phú Quốc đây ư? Núm ruột miền Tây nam Tổ quốc, đảo ngọc du dương muôn điệu đàn…Dương Đông ơi em đương thì con gái, nên suối Tranh xanh mượt tóc tuổi xuân, mềm mại làn sóng biếc vỗ bãi Sao nhè nhẹ, như tà áo em tha thướt sớm chiều. Môi em đỏ son những vườn chôm chôm chín, ngọt ngào du khách muốn ghé hôn…
Đêm Phú Quốc đầu tiên sao ta lại khó ngủ? Con sóng bốn bề ru vỗ mãi lòng ta; mưa chợt ào về như thủ thỉ nguồn cơn, gõ vào lòng ta từng giọt ngọt ngào được chắt lọc từ bao mặn mòi, bao cay đắng khiến lòng ta bỗng dạt dào như biển, bao yêu thương khó nói thành lời…
Mặt trời hồng ban mai thức dậy, sao vẫn tinh khôi như thuở ban đầu. Ta chạy chân trần trên cát trắng của “thiên đường rực nắng”, gió biển đuổi theo tinh nghịch vò rối mái tóc đã hai màu. Ta thơ trẻ lặn ngụp thỏa thích trong làn nước xanh như ngọc, biển âu yếm bao dung ta như mẹ hiền, lấp lánh mắt cười, lấp lánh ngọc trai…
Ta dạo bước trên từng góc đảo, những nơi đã thấm máu đào. Dừng chân lắng lòng nơi Dinh Bà, Dinh Cậu và bỗng nhận ra một điều giản dị: Biển đảo quê hương ta máu thịt vô cùng, mảnh đất âm vang bao truyền thống anh hùng, xứ sở này giầu đẹp như bức tranh nhung gấm mà bàn tay tiên đã tỷ mỷ thêu lên biển Kiên Giang. Nơi ta ao ước đến là nơi lòng từng neo đậu, huyện đảo xa xôi bỗng trở nên gần gũi, nơi lòng người đọng lại những mến thương.
Mai xa cách về đất liền, ra bắc . Vời vợi thời gian, vời vợi không gian, ta lại cuốn theo những thường nhật lo toan. Nhưng với Phú Quốc lòng ta vẫn thầm hẹn, hẹn ngày gặp lại thành phố trẻ thân thương. ..
Phú Quốc 7 . 2011
