Dương Hiền Nga
Sinh ra và lớn lên dưới chân dãy Hoàng Liên Sơn, tôi không thể nào nhớ hết mình đã bao lần dạo bước trên những con đường rợp bóng cây của thị xã miền biên thân yêu, đã bao lần nô đùa cùng bạn bè trong dòng nước sông Hồng đỏ lịm phù sa,
đã bao lần vui với mùa trái ngọt của những khu vườn xanh tươi rộn tiếng chim ca ở Sa Pa, Bắc Hà, Mường Khương. Để rồi hơn 20 năm xa Lào Cai, nhưng Lào Cai luôn ở trong tôi. Cuộc sống thường nhật với bao lo toan cuốn đi nhưng nhiều đêm tôi hay mơ về ngôi nhà xưa trong xóm nhỏ ven sông, mái nhà tranh hiền hòa, ngõ xóm nở đầy hoa ké vàng và những người bạn tuổi thơ đáng yêu …
Một lần vô tình bắt gặp tờ báo Lào Cai cuối tuần ở nhà một người bạn .Hai chữ Lào Cai màu hồng như hút hồn, tôi cầm tờ báo lên và thấy lòng mình xao xuyến lạ thường ! Tôi gặp những tên đất tên đường, tên núi, tên sông đã quá đỗi thân thiết, tôi đọc và xem mãi những bức ảnh . Dòng sông Hồng cuồn cuộn chảy bên dãy núi Nhạc Sơn , bầu trời vẫn xanh một màu mây biên giới đã từng đi vào thi ca …Chỉ nhà cửa phố xá, cầu đường đã khác xưa, tháp truyền hình cao chọc trời … Lào Cai như xưa và Lào Cai đã khác xưa một cách đáng mừng .
Và như duyên nợ, tôi đã cầm bút viết về Lào Cai của tôi .Cái dòng chữ mầu hồng cứ ám ảnh trong tâm trí. Lào Cai xa xôi và Lào Cai gần gũi biết bao !
Hơn 20 năm dạy học xa Lào Cai , bao thế hệ học sinh đã trưởng thành đi đến mọi miền đất nước nhưng tôi vui nhất khi những học trò điện thoại cho cô giáo cũ nói rằng “Cô ơi, em đang công tác ở Lào Cai cô ạ …” Tôi lại cầm bút viết về quê hương Lào Cai với tất cả sự nhung nhớ yêu thương vô hạn .

Phản hồi gần đây