Dương Hiền Nga
Tôi sinh ra ở đồng bằng Bắc bộ, ngôi làng có cái tên rất đẹp: Bách thuận. Nơi đây ruộng đồng bát ngát, lúa xanh mượt mà, cò trắng bay lên mỗi sớm chiều thật thanh bình, yên ả. Sống ở làng cho đến năm lên 10, tôi theo cha mẹ lên Lào Cai xây dựng kinh tế mới. Xa làng rồi tôi mới hiểu thế nào là nỗi nhớ. Tôi nhớ vô cùng nơi chôn nhau cắt rốn; tôi nhớ những mái nhà quấn quýt khói lam chiều bên lũy tre xanh. Tôi nhớ khoảng trời sân nhỏ có vại nước mưa hứng từ cây cau, sáng ra hoa cau rụng xuống như sao rơi là nơi tôi chập chững những bước đi đầu tiên; tôi nhớ con đường làng 10 năm qua in dấu chân tuổi thơ. Có lúc tôi đã rơm rớm nước mắt khi mẹ nhắc đến lũ bạn chăn trâu, đào dế ở quê…
Lào Cai với tôi thật lạ lẫm, bỡ ngỡ. Dẫy Hoàng Liên vút cao bảng lảng mây mù. Cầu Cốc Lếu đẹp như một nét vẽ nơi con sông Hồng đổ vào đất Việt, phiên chợ nào cũng rực rỡ sắc mầu thổ cẩm… Bố mẹ tôi dựng một ngôi nhà nhỏ ở Vạn Hòa. Một bên là tuyến đường sắt Hà – Lào, ngày đêm những chuyến tàu hỏa chạy băng băng, một bên là bến sông mịn màng mát gan bàn chân. Bốn bề là mía, ngô, lạc rau… mùa nào thức ấy. Buổi chiều tôi hay ra sông theo mẹ tắm giặt, thì ra bên kia là Kim Tân bên lở bờ sông cao hàng chục mét, bên này Vạn Hòa là bên bồi mỡ màng phù xa. Thấm thoắt lại mười năm trôi qua, tôi yêu mảnh đất này tự bao giờ. Tôi yêu những ngọn núi tên đẹp như thơ ca. Tôi yêu thị xã hoa gạo đỏ như thắp lửa nồng nàn. Tôi yêu nhà máy nhiệt điện nơi tôi làm việc, mang dòng điện tỏa sáng nơi nơi; mùa trái ngọt nơi đây thật tuyệt vời, chợ đầy ắp hoa quả ngon lành, tôi ăn thỏa thuê không biết chán… Một lần có cụ già hàng xóm sang chơi hỏi chuyện gia đình, cụ biết quê hương thứ nhất của chúng tôi ở Bách Thuận, quê hương thứ hai ở Vạn Hòa, cụ gật gù nói: “Hay lắm! Bách thuận là trăm sự đều thuận, thuận theo trời đất, thuận theo lòng người, thuận theo đạo lý, là sự nhu thuận suôn sẻ… Vạn hòa là vạn sự đều hòa hợp, là sự dung hòa, khoan hòa… Gia đình, cơ quan, xã hội mà được bốn chữ ấy thì quí lắm”. Từ đó tôi cứ tâm đắc mãi sao tên đất ai đặt mà sâu xa, ý nhị, phải chăng đó cũng là mong ước của mọi người, mọi nơi? Và tôi ấp ủ bốn chữ của quê hương suốt bao năm cho đến kho hai con tôi chào đời cùng một ngày. Niềm vui quá lớn, tôi đã đặt tên con bằng hai cái tên: Bách Thuận, Vạn Hòa đầy thương yêu. Các con tôi sinh ra trong hòa bình, cuộc sống vật chất và tinh thần đầy đủ. Thị xã miền biên ngày càng to đẹp, hiện đại đến không ngờ. Tốt nghiệp Đại học, các con tôi đều trở về Lào Cai công tác.
Cậu bé làng Bách Thuận khét nắng ngày nào giờ đây tóc đã hoa râm. Tôi đã hiểu rằng không có mảnh đất nào lại không yêu người và trái tim người yêu đất, đất sẽ nở hoa. Cuộc sống như dòng sông ra biển Đông bất tận. Tôi đang chuẩn bị đón cháu nội, ngoại chào đời trên thành phố miền biên giàu đẹp, thơ mộng và mến khách, sôi động không khí thương mại, hơi thở công nghiệp và du lịch. Tôi muốn đặt tên các cháu là Bách Phú, Vạn Quí như một lời chúc phúc cho thành phố trẻ thân yêu!

Khi biết được bài viết này . Cháu xúc động vô cùng . Chẳng biết phải xưng hô như thế nào, có lẽ cháu gọi là chú . Cháu cũng sinh ra từ làng quê Bách Thuận . Nhưng chẳng biết trên đất nước Việt Nam mình có cái tên Bách Thuận thứ 2 nào nữa ko ? Bách Thuận, quê hương yêu dấu của cháu ở Thái Bình . Chắc có duy nhất Bách Thuận này thôi phải không chú . Giờ đây cũng đang trên đường đổi mới . Mặc dù không phát triển như những nơi khác, nhưng Bách Thuận thật tự hào khi tô điểm cho Thái Bình một vẻ đẹp lạ thường, nột vẻ đẹp dân giã làm say mê lòng người mỗi khi có ai đặt chân đến . Bách Thuận có vẻ đẹp quyến rũ có một không hai ở Việt Nam mình . Bách Thuận đã trở thành Khu Du Lịch Sinh Thái ( Làng Vườn du lịch sinh thái ) của tỉnh Thái Bình và mang cái tên tiếng Anh rất ” Kêu ” la BachThuan Garden Village cách đây đã gần 10 năm rồi chú ạ . Nếu nơi chôn rau cắt rốn của chú cũng là nơi chôn rau cắt rốn của cháu thì chú cũng nên một lần về thăm lại quê hương mình chú ạ . Cho cả các con của chú nữa . Cho các anh chị ấy biết được quê hương mình như thế nào . Rồi có thể tự hào mà khoe và nói to với người khác rằng : Quê hương tôi đẹp và tuyệt vời lắm . Cháu hiện nay cũng đi làm xa quê, nên mỗi lần nhắc đến quê hương là cháu cũng nhớ lắm . Nhớ da diết . . . Cháu hiện nay đang công tác ở Công ty Điện Lực Ninh Bình . Hãy một lần đưa Gia Đình thân yêu của chú về thăm lại Quê mình chú nhé . Cháu cảm ơn chú . Cháu chào chú .
Cảm ơn bạn vì những dòng tâm sự đầy xúc động. Bài này là của Dương Hiền Nga, vợ tôi. Tôi không phải quê ở Thái Bình, nhưng họ Trần nên đã cùng vợ về Tiến Đức không chỉ một lần. Tôi cũng đã nhiều lần về Tân Lễ, ngày 14.8 âm này tôi cùng nhiều anh chị em trong “Hội những người yêu kính Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ” sẽ về Tân Lễ dâng cuốn sách “Nguyễn Trãi – Hợp tuyển thơ” và dự giỗ hai cụ cùng ba họ bị tru di gần 600 năm nay. Tôi chưa biết bạn nhưng rất trân trọng những người luôn biết yêu quí quê hương. “Bách Thuận – Vạn Hòa” luôn là ước mơ cao đẹp của những người chân chính. Bạn thật hạnh phúc được sinh ra ở một vùng quê có tên rất giầu ý nghĩa nhân sinh. Chúc bạn luôn thành công và hạnh phúc!
Daer:TRAN VAN HAC
chau cung la mot nguoi con cua que huong BACH THUAN than yeu ,hien dang cong tac tai Tp.HCM.
hom nay len mang tim hieu ve thong tin ve BACH THUAN thay nhieu bai rat hay va chan chua tinhcam doi voi que huong ,cua rat nhieu anh chi em ,cac co ,cac chu viet ve BACH THUAN chau thay that am long khi xa que.
Xin cam on chu va tat ca moi nguoi .
nguyenmanhtuan
Cảm ơn bạn Mạnh Tuấn, mong rằng hình ảnh quê hương Bách Thuận sẽ mãi đồng hành, tiếp sức cho bạn và gia đình!
Những ai luôn mang hình ảnh quê hương trong mình, sẽ có thêm nghị lực, niềm tin vượt qua mọi khó khăn gian khổ, trên con đường hạnh phúc!
Bách thuận cũng là nơi tôi sinh ra và lơn lên!
Tháng mười!
Tháng mười mẹ ơi!
Heo may se lạnh
Con ở nơi này
Xa nhà nhớ mẹ!
Mùa thu nơi đây
Cũng gió heo may
Cũng hoa muống tím
Cũng bạt ngàn lau
Ven đê trắng muốt
Nhưng không có mẹ
Bên con mỗi ngày!
Xin được chia sẻ cùng bạn, tôi cũng là người con xa quê, mất mẹ từ sớm, xin tặng bạn một bài thơ nhỏ:
Mẹ ơi !
Ngày xưa mẹ muối vại cà
Con ăn ngon đến bây giờ mẹ ơi
Cà dòn canh cua mùng tơi
Nuôi con khôn lớn nên người hôm nay
Mẹ xa con đã bao ngày
Nhưng hình bóng mẹ đâu đây vẫn còn
Ngọt ngào câu hát ru con
Cánh cò sáng cả chiều hôm quê mình
Câu dân ca đậm nghĩa tình
Con thuyền cổ tích bồng bềnh nước non
Vẫn thơm cà muối chua dòn
Bát canh tình nghĩa thơm ngon đến giờ
Trần Vân Hạc
Chau rat vui khi gap duoc dong huong Bach Thuan. Chau la nguoi con cua Bach Thuan hien nay dang cong tac tai TP HCM. Phai noi rang: Bach Thuan co ve dep say dam long nguoi. (khong phai chau la nguoi Bach Thuan ma khen que minh dau!). That su, canh vat va cay coi que huong Bach Thuan that la dep. Chau dang len mang tim kiem mot so bai tho noi tieng ve que huong Bach Thuan trong tap tho “Huong vuon Bach Thuan” thi tinh co doc duoc trang nay. Thoi bao cap cac nha tho noi tieng nhu Lam Thi My Da, Vu Quan Phuong… deu co nhung bai tho rat hay viet ve Thuan Vy -Bach Thuan. Chau chi nho mot so cau, dai loai nhu:
…Toi lan vao cay, cay dat toi.
Duong Thuan Vy xanh ngat bai boi.
Cay ngau dan loi bang huong diu
Hoa tao dua duong, hoa tao roi…
Cac bac, cac anh chi… co ai con biet nhieu bai tho ve Thuan Vy-Bach Thuan thi vui long post len cho moi nguoi cung doc de nho ve que huong nhe!
Xin cam on rat nhieu.
Cảm ơn cháu, “quê hương là chùm khế ngọt” mà, phải không cháu. “Quê hươngnếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người” đó!
Chúc cháu một năm mới vui khỏe, nhiều thắng lợi!
Cháu là Trịnh Minh Tiến lớp 5 .Cháu nội của ông Trịnh Hữu Mô xóm 11 hiện giờ cháu đang ở Nha Trang. Cháu đã đọc bài viết của ông. Cháu đã được về quê nội 2 lần ở đó rất đẹp. Cháu rất thích quê nội của cháu . Nghỉ hè sang năm chau sẽ về thăm ông và quê.
Cháu chúc ông Hạc sống lâu trăm tuỏi
Cảm ơn cháu Trịnh Minh Tiến, bài này không phải của ông mà là của bà: Dương Hiền Nga vợ của ông.
Chúc cháu học giỏi, mãi mang theo hình ảnh quê hương!
Cháu cám ơn ông Hạc và bà Nga. Bố cháu hay nói chuyện về quê nội lắm hôm vừa rồi bố cháu bảo mùa đông bà nội hay làm mắm tép để ăn ngon lắm. cháu chưa được ăn nước mắm tép nhà ông Hạc có nước mắm tép không ạ.
Tôi sinh ra ở xã Bách Thuân-Vũ Thư-Thái Bình. Bách Thuận do sáp nhập hai xã Thuận Vy và Bách Tính nên có tên là Bách Thuận. Là người xa quê, theo yêu cầu của các bạn xin gửi một bài thơ:
LÀNG VƯỜN
****************
Nắng đùa với lá rung rinh
Bàn tay tạo dáng gửi tình vào cây
Hoa thơm quả ngọt ngất ngây
Một vùng xanh biếc, nâng đầy cánh chim
Hươmg vườn vương nhịp con tim
Bước chân muôn nẻo vẫn tìm Thuận Vy
Hoa vườn trổ nụ ngày đi
Chắt lòng kết trái, đợi khi trở về
Quả dâu mọng tím môi thề
Làng vườn xin trọn câu thề, người ơi !
Xuân Trứ
Chào bác Vân Hạc và các bạn, tôi cũng là một người con sinh ra và lớn lên ở quê hương Bách Thuận, đọc những bài viết của các bạn mình thấy nhớ quê nhà mặc dù, mình đang công tác ở Hà Nội, thỉnh thoảng mình vẫn về thăm quê, mình rất vui khi mỗi lần về thăm quê lại có thêm sự đổi mới, ngày một giầu đẹp. Chúc cho quê hương Bách Thuận ngày càng giầu đẹp, chúc cho những người con xa quê Bách thuận một lời chúc sức khoẻ và thành công và đừng quên nhớ về quê nhà.
chu Hac dao nay co dc khoe ko a?
Rất cảm ơn, mình khỏe, viết đều. Chúc tốt lành nhé!