You Are Here: Home » Vân Hạc » Bầu bạn bốn phương » Chùm thơ của Thanh Bình

Chùm thơ của Thanh Bình

Thanh Bình

CHA MẸ VÀ… CON

“Vầng trăng ai sẻ làm đôi, nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường” *

Cánh cò trắng chao nghiêng theo câu hát.
Mái tranh xưa Mẹ vẫn đợi Cha về.
Cha ra đi hóa thân vào cổ tích.
Mẹ sinh con trên đất Việt, Máu và Hoa!

Con đã đi xa.
Chốn trời Âu dẫu rực rỡ nắng vàng
Vẫn ngỡ ngàng mơ.. rơm nếp mới.
Lúa chín, thơm lừng hương cốm.
Trên đồng vàng, chị gặt cả.. mùa thu.

Bến sông xưa, con đò cũ, gốc đa già.
Nghiêng lưng trâu trẻ Mục đồng vắt vẻo.
Tiếng sáo trúc gọi nhau về xóm nhỏ.
Lá sen non xòe rộng trên đầu.

***
Đồng đội và Cha đã nằm lại rừng sâu.
Mãi mãi tuổi đôi mươi xin Mẹ đừng đợi nữa.
Đất nước nghiêng nghiêng .. nặng nỗi buồn chinh phụ.
Tựa cửa ngóng chồng
.. mòn mỏi..
đá Vọng Phu.

. * Trích thơ cụ Nguyễn Du.
THƯ VIẾT CHO EM TỪ CPC

Em!
Hơn hai mươi năm anh mới trở lại đây.
Nơi xưa kia chỉ máu và lửa đạn.
Cuộc chiến ngày nào đã chìm vào dĩ vãng.
Hòa bình đã về trên xứ sở Angkor.

Kí ức dội về như mới hôm qua
Giữa hai trận đánh và phút giây sinh, tử.
Sát cánh bên nhau mùa mưa năm ấy.
Mẩu lương khô cuối cùng.
Bi đông nước uống chung.
Trên khắp các chiến trường.
Trận đánh nào cũng ác liệt cam go.
Có đơn vị chẳng còn” phiên hiệu” nữa.
bạn anh ngã xuống , chưa một lần yêu.
Chưa một lần biết bờ môi con gái.
Lời trăng trối sau cùng.:
“Hãy trở về lành lặn vẹn nguyên….
đừng để lệ hoen. trên… bờ mi cô ấy.
Ngày tân hôn.. nhớ ..báo …với mình”

Hơn hai mươi năm, đất bạn đã thanh bình.
Nhưng trong anh cuộc chiến còn ở lại
Anh đứng lặng biết mình có lỗi
Bởi “các anh” vẫn chưa trở về nhà!
Nơi ấy buồn vương ánh mắt mẹ già.
Đón con trở về.. quốc kì đỏ thắm
Người vợ trẻ năm xưa
Tóc đã đổi màu theo năm tháng
Ngày đoàn tụ bên chồng là.. “Tổ quốc ghi công “

Các anh nằm ở đâu xin hãy hiển linh.
Để người còn sống được làm tròn lời đã hứa.
“Hòa bình rồi tớ sẽ đi tìm các cậu”

Hơn hai mươi năm xa nhà,, nhớ lắm phải không?
MƯA
Mưa
Từng giọt ..
Bên hiên lặng lẽ.
Mưa tí tách bên ô cửa nhỏ
Hạt mưa rơi bao lâu?

Lơ lửng trên bầu trời..
Hạt nào cũng như nhau..
Rơi xuống đất
Đã mang nhiều thân phận.

Hạt nào xuống Giếng
Trong lành, mát ngọt.
Hạt nào rơi .. trên cánh đồng khô hạn.
Nứt nẻ thịt da, khát cháy.
Hạt rơi vào búp non
Mùa Xuân trở mình trong kẽ lá
hạt rơi trên biển cả
Thành dông bão thét gào.
Đê nào ngăn con sóng đã dâng cao?

Chỉ hạt mưa thôi.
Trót mang nhiều thân phận.
Nước mắt trời làm ..
Ướt nhòa nhân thế.
Nước mắt nào ướt vai áo ai..
Một ngày từ giã.
Nước mắt nhỏ xuống đời.
Gieo một câu thơ.
“Ai mang cầu vồng về
Cho ta bước qua miền.. thương nhớ!”

Tháng Sáu đã về
Em không còn hát”Khúc mưa” xưa nữa.

Tháng Sáu đã về
Viết tiếp câu thơ
Tháng Sáu xa xôi.
Đã hết mong chờ.
„ Mưa vẫn rơi , rơi giữa dòng đời“ . *

. * Lời bài hát Sao Đành Xa Anh.

ĐOẢN KHÚC THÁNG NĂM

Tháng Năm.
Em lặng lẽ đi tìm…
Cánh hoa Anh Đào…
Sót lại cuối mùa Xuân..
Phơn phớt hồng e ấp .
Ẩn mình trong tán lá xanh.
Tháng Năm.
Hoa Pampeliška.. đánh mất sắc vàng kiêu hãnh..

Chỉ còn xác xơ bông trắng..
Bay theo cơn gió vô tình.

Tháng Năm..
Xuân vội vã đi qua..
Hè chưa kịp tới.
Chênh vênh, một..khúc giao mùa.
Tháng Năm.
Xin đừng lửng lơ chợt mưa rồi… nắng.
Ẩm ướt bâng khuâng…
Hạ lạc mất ..đường về.
Tháng năm…
Đủ dài ..cho lời hẹn xưa
Bay vào miền.. cổ tích..
Em soi mình trong gương..
Vài vết chân chim nơi khóe mắt..
Thảng thốt nỗi buồn..
Dẫu chưa già..
Nhưng …
Không còn trẻ nữa..
Giữ lại gì cho anh?

TỰ KHÚC

Những ngày xa anh..
Giọt nước mắt rơi trên môi em mặn đắng.
Vầng Trăng ngoài kia khuyết đến mong manh.
Đêm không Sao ,và Gió lãng du cuối trời….
chưa trở lại
Chỉ còn em và Trăng..
Hai kẻ cô đơn xa lạ..
Tựa vào nhau nén một tiếng thở dài..
Sao Gió không về..
Trên làn tóc buông lơi?

 

NIỆM KHÚC THU
Chiều nay..
Chiều nay..
Lá Phong đỏ nhuộm đường.
Chút Thu muộn cuối mùa .. rực rỡ.
Để em.. khi chơi vơi nơi phương trời xa lạ.
Tiếc cho mình chẳng thể nhận gì thêm.
Gom chút nắng vàng khi trời sắp lập Đông.
Dẫu chẳng thể giữ mùa Thu ở lại.
Chẳng ngăn nổi Đông sẽ về tê tái.
Niệm khúc Thu.. em giữ lại riêng mình.

Lối anh về có nắng vàng không?
Nắng có ươm trên môi cười thiếu nữ.
Phía bên em đông sắp về vẫn vũ.
Nếu..
nghiêng được bầu trời.
anh có gửi ..
nắng cho em?

 

MÙA EM
Mãi đến bây giờ
Em mới biết mình .. thật ngốc.
Bướng bỉnh , ngây ngô , quá đỗi dại khờ.
Mang đời thường trộn lẫn .. cõi mơ.
Ủ vào tháng năm ….qua từng mùa sâu thẳm.
Mùa yêu thương,mùa giận hờn, mùa đàn bà, mùa trẻ dại.
Rót vào khoảng trời…anh.

Mùa trẻ dại em, có vài đám mây hồng, một chiều ngẩn ngơ nghe cỏ hát

Tiếng con dế cất lên từ miền xa thẳm, gọi em về trong một thoáng mơ say.
Mùa yêu thương em , có nụ cười xinh ngày nắng, giọt buồn ngày mưa.
Mùa giận hờn em , thoáng cong bờ môi , bướng bỉnh , chua ngoa .. “ghét.”
Mùa đàn bà em, giọt nước mắt trong veo mặn bờ môi ẩm ướt.
Mùa đàn bà em, đi bên anh bao nhiêu năm lẻ..
Dỗi hờn, chông chênh, yêu -ghét. xa -gần, ngọt – đắng.
Bao nhiêu mùa .. chợt mưa ,chợt nắng..
Thế mà..
anh vẫn yêu em.

PHÚT GIAO MÙA

Rừng phong bừng sắc thu trong lá đỏ
Run rẩy trên cành, lá sợ đông sang.
Những chiếc lá xinh vốn mỏng manh.
Gió ơi gió xin đừng thổi nhé.
Hãy để lá gần cành thêm chút nữa.
Bởi đông về cây sẽ thật cô đơn.
Trơ trụi thân gầy đón gió tràn qua.
Khi mùa buốt giá về tuyết rơi ngập lối.

Tôi lặng ngắm mùa thu đi vội.
Nhớ hoa sữa ngày xưa thơm lừng góc phố.
Hà Nội bây giờ chắc đã… heo may.
Gói trong lá sen , hương cốm thoáng đâu đây.
Mùa thu cũ vẫn về trong hoài niệm.
Lãng đãng sương giăng mặt hồ êm mỗi sớm.
Tứ thơ nào phiêu dạt đến cô liêu.

Tình cờ lang thang bắt gặp phút giao mùa.
Thu chín quá thêm chạnh lòng viễn xứ.
Xa xôi quá Hà Nội thơm hoa sữa.
Ai đợi ai về trong thu heo may?

About The Author

Number of Entries : 1808

Leave a Comment

© 2011 Powered By LenStudio.Net

Scroll to top