Chùm thơ lục bát của Duy Tiến
Duy Tiến
MƯA CHIỀU
Mưa rơi lướt thướt cả chiều
Cồn cào giọt nhớ liêu xiêu giọt buồn
Dẫu không chớp bể mưa nguồn
Cũng làm nặng trĩu cánh chuồn mỏng manh
Bỏ đi thì cũng không đành
Nhìn theo lá chiiếc trên cành lặng rơi
Chiều đi chầm chậm không lời
Để rồi tắt lịm cuối trời hoàng hôn
Nghe như con nước đổ dồn
Gửi theo dòng chảy nỗi buồn vào đêm.
SÔNG QUÊ EM
Biết rồi em biết từ lâu
Sông quê dầu dãi nông sâu thế nào
Biết ai sớm cắm con sào
Cho dòng nước bạc xôn xao mạn thuyền
Bên bồi bên lở chung chiêng
Chờ bao trong đục tới miền tâm tư
Những đêm trăng lạnh sương mờ
Em buồn để cả đôi bờ buồn theo
Mình anh chỉ một mái chèo
Làm sao chở hết phận nghèo của nhau
Sóng xanh có lúc bạc đầu
Em về rũ sạch nỗi sầu tha hương
Quanh quanh chảy giữa đời thường
Dòng trong quê mẹ nẻo đường em đi.
SOI GƯƠNG
Cầm gương tôi tự soi mình
Những mong tìm lại dáng hình ngày xưa
Xóa đi mấy nét dư thừa
Thêm vào mấy nét cho vừa hôm nay
Ngoài đời khi tỉnh khi say
Trong gương rõ chút mặt mày phấn son
Bụi mờ lất phất vuông tròn
Hình hài nghiêng ngả chon von kiếp người
Soi gương đâu thấy nỗi đời
Soi lòng mới thấy bồi hồi tim đau
Soi hình rõ trước mờ sau
Nhìn gương như cũng đổi màu thời gian.
1995
BIỂN VÀ TÔI
Tôi về thăm biển chiều nay
Mênh mang con nước đắm say lòng người
iBiết rằng biển chẳng lắm lời
Biết rằng có lúc tình khơi nặng lòng
Tôi say vì biển mênh mông
Tôi yêu vì biển bão dông sá gì
Nông sâu nào có ngại chi
Biển đau muôn nỗi những khi sóng cồn
Tôi thương lúc biển giận hờn
Tôi lo lúc biển thả buồn lặng im
Biển ơi biết mấy nổi chìm
Con tàu lạc bến biết tìm nơi đâu
Biển xanh năm tháng dãi dầu
Về thăm mới biết bạc đầu là tôi
Bâng khuâng bước chẳng muốn rời
Nghe trong lòng biển có lời ngàn năm.
ĐỢI THU
Thì anh có nói gì đâu
Chỉ buồn lá chửa thay màu đấy thôi
Nắng mưa chưa nhuộm sắc trời
Nhành hoa trước ngõ đợi phơi nắng vàng
Hẹn rồi sao chẳng chịu sang
Đã tàn cánh phượng im vang tiếng sầu
Thì anh có nói gì đâu
Chỉ là nối tiếp nhịp cầu thời gian
Mây bay gió cũng vội vàng
Cớ sao lại để lỡ làng mùa đi
Nào đâu anh có nói gì
Trăng thanh ấm áp sợ chi lạnh lòng
Về thôi đùng để người mong
Nghe trong thổn thức tiếng lòng gọi thu