Đời tự họa

Văn Canh

Vậy là gần bảy mươi rồi
Khi còn tuổi trẻ một thời Trường Sơn
Mười năm chinh chiến có hơn
Bom rơi đạn nổ chẳng sờn chí trai
Vi vu tay lái bác tài
Hiên ngang khí phách một hai kiên cường
Một thời sống chết coi thường
Góp công để một Trường Sơn Anh Hùng
Làm tròn bổn phận “Hiếu Trung”
Về hưu dan díu phải lòng với thơ

Đôi khi ra ngẩn vào ngơ
Trăng sao mây gió thẩn thơ với đời
Chỉ vì cái tánh ham vui
Phải chăng duyên  phận số trời sinh ra
Ngẫm mình chẳng chút tài hoa
Mà sao cứ thích mặn mà với thơ
Còn ham mơ mộmg,mộng mơ
Nặng lòng tơ tưởng ngẩn ngơ với tình
Người ta lập kế mưu sinh
Riêng tôi duyên nợ nặng tinh còn mang
Tuồi “con khỉ” vẫn còn ham*
Văn chương thơ phú ngổn ngang tơ lòng.

Một thời lận đận long đong
Thời gian còn lại trải lòng với thơ
Mai ngày khi lên bàn thờ
Câu thơ như những  sợi tơ để đời
Gia tài có thể vậy thôi
Có đâu phú quí như người hằng mong

Thủ Đức 5/2010

Viết cảm nhận

*